1
00:00:07,040 --> 00:00:10,719
Tôi nhớ Stephen King đã từng nói với tôi

2
00:00:10,719 --> 00:00:14,960
Amy Tan đã càu nhàu với anh ấy

3
00:00:14,960 --> 00:00:18,480
rằng khi các nhà văn được phỏng vấn,

4
00:00:18,480 --> 00:00:21,520
một điều họ không hỏi chúng tôi là

5
00:00:21,520 --> 00:00:24,720
lời nói. Và lời nói là nhất

6
00:00:24,720 --> 00:00:26,640
những điều quan trọng mà chúng ta có. Những lời nói

7
00:00:26,640 --> 00:00:28,720
là những gì chúng tôi đang làm mọi thứ với. Nếu

8
00:00:28,720 --> 00:00:30,880
bạn đang viết một cuốn tiểu thuyết, bạn sẽ

9
00:00:30,880 --> 00:00:34,399
phải sử dụng 70.000 trong số đó, 100.000,

10
00:00:34,399 --> 00:00:38,480
200.000 người trong số họ. Vì vậy, trong lớp học tiếp theo,

11
00:00:38,480 --> 00:00:40,160
chúng ta sẽ nói về từ ngữ. Chúng tôi

12
00:00:40,160 --> 00:00:42,399
sẽ nói về ngôn ngữ và tất cả

13
00:00:42,399 --> 00:00:44,239
những điều bạn có thể làm với nó. Chúng tôi

14
00:00:44,239 --> 00:00:46,239
sẽ nói về sự hài hước. chúng tôi đang đi

15
00:00:46,239 --> 00:00:49,600
để nói về việc xây dựng thế giới. Tất cả như

16
00:00:49,600 --> 00:00:54,680
những điều bạn có thể làm với lời nói.

17
00:01:00,640 --> 00:01:05,199
Tôi không chấp nhận bất cứ ai nói không

18
00:01:05,199 --> 00:01:08,000
trình bày, không có mô tả.

19
00:01:08,000 --> 00:01:11,280
Bạn mô tả những gì cần mô tả.

20
00:01:11,280 --> 00:01:15,280
Bạn giải thích những gì cần giải thích.

21
00:01:15,280 --> 00:01:18,799
Bạn là Chúa. Khi bạn đang viết, bạn

22
00:01:18,799 --> 00:01:21,439
hoàn toàn phụ trách. Bạn có thể làm

23
00:01:21,439 --> 00:01:24,080
bất cứ điều gì bạn thích. Không có quy tắc nào

24
00:01:24,080 --> 00:01:27,360
ngoài việc kể một câu chuyện hay, hãy kể nó

25
00:01:27,360 --> 00:01:29,759
tốt nhất có thể. Nhưng có một

26
00:01:29,759 --> 00:01:33,840
niềm vui to lớn để chỉ nói. Và

27
00:01:33,840 --> 00:01:36,640
đôi khi bạn có thể mô tả địa điểm. Hãy

28
00:01:36,640 --> 00:01:40,280
xem. Ờ,

29
00:01:41,439 --> 00:01:44,720
trong Neverware, điều tôi đang làm là

30
00:01:44,720 --> 00:01:48,079
mô tả một thế giới và thế giới của

31
00:01:48,079 --> 00:01:52,799
London bên dưới cũng có nhiều nét đặc sắc

32
00:01:52,799 --> 00:01:56,479
như bất kỳ nhân vật nào trong cuốn sách.

33
00:01:56,479 --> 00:01:58,640
Vì vậy, một trong những điều tôi thích làm

34
00:01:58,640 --> 00:02:01,439
đang mô tả những địa điểm

35
00:02:01,439 --> 00:02:04,719
và mô tả mọi người và cố gắng làm

36
00:02:04,719 --> 00:02:06,240
họ

37
00:02:06,240 --> 00:02:10,160
sống động, cố gắng làm cho hình ảnh trở nên sống động

38
00:02:10,160 --> 00:02:11,840
trong đầu bạn. Thực ra tôi có thể không

39
00:02:11,840 --> 00:02:14,319
mô tả ai đó sẽ trông như thế nào,

40
00:02:14,319 --> 00:02:16,640
nhưng tôi sẽ vẽ một bức tranh

41
00:02:16,640 --> 00:02:19,840
giúp bạn với tư cách là người đọc tưởng tượng những gì họ

42
00:02:19,840 --> 00:02:24,680
trông giống như. Ừm, ví dụ như,

43
00:02:26,480 --> 00:02:28,480
thời trang của vệ sĩ dường như là

44
00:02:28,480 --> 00:02:30,879
mọi thứ. Tất cả họ đều có một sở trường duy nhất

45
00:02:30,879 --> 00:02:32,800
loại này hay loại khác, và mỗi người trong số họ là

46
00:02:32,800 --> 00:02:34,560
tuyệt vọng để chứng minh điều đó với

47
00:02:34,560 --> 00:02:37,280
thế giới. Lúc này, Riseip đang đối mặt

48
00:02:37,280 --> 00:02:40,959
chống lại kẻ không có tên.

49
00:02:40,959 --> 00:02:43,040
Người công tử không có tên trông có vẻ hơi

50
00:02:43,040 --> 00:02:46,239
giống như một kẻ cào đất đầu thế kỷ 18, một người

51
00:02:46,239 --> 00:02:48,400
đã không thể tìm thấy cái cào thực sự

52
00:02:48,400 --> 00:02:50,640
quần áo và phải làm gì với những gì anh ấy

53
00:02:50,640 --> 00:02:53,280
có thể tìm thấy ở cửa hàng Oxfam. Khuôn mặt của anh ấy

54
00:02:53,280 --> 00:02:55,840
được đánh phấn trắng, môi được tô vẽ

55
00:02:55,840 --> 00:02:59,440
màu đỏ. Rise, đối thủ của Fox, trông giống như

56
00:02:59,440 --> 00:03:02,159
loại giấc mơ mà người ta có thể có nếu một người

57
00:03:02,159 --> 00:03:04,159
ngủ quên khi xem đấu vật sumo

58
00:03:04,159 --> 00:03:06,640
chiếc tivi có đĩa hát của Bob Marley

59
00:03:06,640 --> 00:03:09,360
đang chơi ở chế độ nền. Anh ấy là một người khổng lồ

60
00:03:09,360 --> 00:03:11,599
Rastaparian trông chẳng giống gì cả

61
00:03:11,599 --> 00:03:15,120
giống như một đứa bé béo phì và to lớn. Họ

62
00:03:15,120 --> 00:03:17,360
đang đứng đối mặt ở giữa

63
00:03:17,360 --> 00:03:19,680
của một vòng tròn khán giả đã được dọn sạch và

64
00:03:19,680 --> 00:03:22,080
vệ sĩ khác và người xem. Không

65
00:03:22,080 --> 00:03:24,480
người đàn ông cử động cơ bắp. Fop là một điều tốt

66
00:03:24,480 --> 00:03:26,959
đầu cao hơn Riceip. Mặt khác

67
00:03:26,959 --> 00:03:29,200
trong tay, Riceip nặng tới bốn

68
00:03:29,200 --> 00:03:31,760
bọn tội phạm, mỗi người trong số họ mang theo một chiếc lớn

69
00:03:31,760 --> 00:03:33,680
va li da chứa đầy

70
00:03:33,680 --> 00:03:37,040
mỡ lợn. Họ nhìn nhau không chớp mắt

71
00:03:37,040 --> 00:03:39,360
phá vỡ giao tiếp bằng mắt.

72
00:03:39,360 --> 00:03:43,640
Đó là một cách mô tả con người.

73
00:03:43,760 --> 00:03:46,400
Mặt khác,

74
00:03:46,400 --> 00:03:48,720
đây là một mô tả

75
00:03:48,720 --> 00:03:50,959
của một thành phố và đó là một mô tả về một

76
00:03:50,959 --> 00:03:53,280
thành phố quen thuộc.

77
00:03:53,280 --> 00:03:55,360
3 năm ở London không hề thay đổi

78
00:03:55,360 --> 00:03:57,200
Richard, mặc dù nó đã thay đổi cách thức

79
00:03:57,200 --> 00:03:59,760
anh ấy nhận thức được thành phố. Richard đã có

80
00:03:59,760 --> 00:04:01,760
ban đầu tưởng tượng London là một màu xám

81
00:04:01,760 --> 00:04:03,439
thành phố, thậm chí là một thành phố đen từ

82
00:04:03,439 --> 00:04:05,439
những bức ảnh anh đã nhìn thấy và rất ngạc nhiên

83
00:04:05,439 --> 00:04:07,439
để thấy nó tràn ngập màu sắc. Đó là một

84
00:04:07,439 --> 00:04:09,680
thành phố gạch đỏ và đá trắng, đỏ

85
00:04:09,680 --> 00:04:11,920
xe buýt và taxi cỡ lớn màu đen

86
00:04:11,920 --> 00:04:14,319
thường, trước sự bối rối ban đầu của Richard,

87
00:04:14,319 --> 00:04:17,120
vàng hoặc xanh lá cây hoặc màu hạt dẻ, cột màu đỏ tươi

88
00:04:17,120 --> 00:04:19,359
những chiếc hộp, những công viên cỏ xanh và

89
00:04:19,359 --> 00:04:21,600
nghĩa trang. Đó là một thành phố nơi

90
00:04:21,600 --> 00:04:24,080
rất cũ và mới vụng về chen lấn

91
00:04:24,080 --> 00:04:25,919
với nhau, không khó chịu, nhưng

92
00:04:25,919 --> 00:04:28,560
không có sự tôn trọng. Một thành phố của các cửa hàng và

93
00:04:28,560 --> 00:04:30,880
văn phòng, nhà hàng và nhà ở, của

94
00:04:30,880 --> 00:04:33,199
công viên và nhà thờ, những di tích bị bỏ qua

95
00:04:33,199 --> 00:04:36,080
và những cung điện cực kỳ nguy nga. A

96
00:04:36,080 --> 00:04:38,080
thành phố gồm hàng trăm quận với

97
00:04:38,080 --> 00:04:41,280
những cái tên lạ. Crouch End, Trang trại phấn,

98
00:04:41,280 --> 00:04:44,080
Ears Court, Marble Arch, và kỳ lạ

99
00:04:44,080 --> 00:04:46,960
danh tính riêng biệt. Một nơi ồn ào, bẩn thỉu,

100
00:04:46,960 --> 00:04:49,520
thành phố vui vẻ, rắc rối được nuôi sống

101
00:04:49,520 --> 00:04:52,320
khách du lịch, cần họ vì nó coi thường

102
00:04:52,320 --> 00:04:54,479
chúng, trong đó tốc độ trung bình của

103
00:04:54,479 --> 00:04:56,400
giao thông qua thành phố chưa

104
00:04:56,400 --> 00:04:59,520
tăng trong 300 năm sau 500

105
00:04:59,520 --> 00:05:01,520
nhiều năm mở rộng đường thất thường và

106
00:05:01,520 --> 00:05:04,000
sự thỏa hiệp không khéo léo giữa các nhu cầu

107
00:05:04,000 --> 00:05:06,160
giao thông, dù là xe ngựa hay hơn

108
00:05:06,160 --> 00:05:08,160
được cơ giới hóa gần đây và nhu cầu của

109
00:05:08,160 --> 00:05:10,960
người đi bộ. một thành phố có người ở và

110
00:05:10,960 --> 00:05:13,680
hợp tác với mọi người thuộc mọi màu da và

111
00:05:13,680 --> 00:05:16,560
cách và tốt bụng.

112
00:05:16,560 --> 00:05:18,560
Và đó chính là nơi mà bạn

113
00:05:18,560 --> 00:05:19,919
chỉ cần nói, "Ừ, tôi sẽ mô tả

114
00:05:19,919 --> 00:05:24,400
nó." Không có lý do gì để không làm vậy. có

115
00:05:24,400 --> 00:05:27,600
không có lý do gì để

116
00:05:27,600 --> 00:05:30,400
đừng nói, thực ra là thế nào cũng được

117
00:05:30,400 --> 00:05:33,360
có nghĩa. Khi bạn muốn nói với ai đó

118
00:05:33,360 --> 00:05:36,400
thành phố trông như thế nào, hãy kể cho họ nghe.

119
00:05:36,400 --> 00:05:39,440
Tại sao lại hiển thị nó? Tại sao không chỉ nói? Đó là một

120
00:05:39,440 --> 00:05:42,960
khung cảnh đáng yêu và nó thiết lập một

121
00:05:42,960 --> 00:05:45,120
nơi mà câu chuyện sẽ đến

122
00:05:45,120 --> 00:05:48,120
xảy ra.

123
00:05:52,720 --> 00:05:56,160
Vì vậy để mô tả

124
00:05:56,160 --> 00:05:58,800
những gì tôi cố gắng và làm

125
00:05:58,800 --> 00:06:03,600
là tôi sẽ dựng cảnh Tôi sẽ dựng cảnh cho

126
00:06:03,600 --> 00:06:07,199
mọi người. Tôi sẽ mô tả một người. tôi sẽ

127
00:06:07,199 --> 00:06:10,960
miêu tả một cái cổng Tôi sẽ mô tả một ngôi mộ.

128
00:06:10,960 --> 00:06:13,440
Nhưng điều tôi sẽ làm là cho rằng mọi người

129
00:06:13,440 --> 00:06:15,759
nói chung là biết

130
00:06:15,759 --> 00:06:18,319
cái cây trông như thế nào, ngôi nhà như thế nào

131
00:06:18,319 --> 00:06:20,720
trông như thế nào, một cánh cửa trông như thế nào. Vì thế

132
00:06:20,720 --> 00:06:23,440
điều tôi sẽ cố gắng nói với họ trong khi tôi

133
00:06:23,440 --> 00:06:24,960
mô tả

134
00:06:24,960 --> 00:06:27,840
điều gì khiến điều này hơi khác một chút?

135
00:06:27,840 --> 00:06:30,319
Điều gì làm cho điều này đáng nhớ?

136
00:06:30,319 --> 00:06:32,080
Và

137
00:06:32,080 --> 00:06:35,919
nó không cần phải lớn lắm.

138
00:06:35,919 --> 00:06:39,840
Nó có thể là một hình ảnh khá nhỏ,

139
00:06:39,840 --> 00:06:43,919
nhưng nó có thể là một cái cây trông giống như một

140
00:06:43,919 --> 00:06:45,840
nắm chặt tay cố gắng nắm lấy

141
00:06:45,840 --> 00:06:47,840
những đám mây.

142
00:06:47,840 --> 00:06:50,800
Và đột nhiên bạn biết tại sao cái cây đó

143
00:06:50,800 --> 00:06:54,000
khác với tất cả những cây khác

144
00:06:54,000 --> 00:06:57,199
và nó gợi lên cảm xúc.

145
00:06:57,199 --> 00:06:59,120
Và đó là điều đáng yêu khác

146
00:06:59,120 --> 00:07:02,240
bạn có thể làm nếu bạn có thể với mô tả

147
00:07:02,240 --> 00:07:04,560
là làm nhiều việc cùng một lúc

148
00:07:04,560 --> 00:07:06,400
thời gian.

149
00:07:06,400 --> 00:07:08,479
Ừm,

150
00:07:08,479 --> 00:07:11,120
Tôi đã từng hư hỏng

151
00:07:11,120 --> 00:07:14,000
bởi vì khi tôi viết truyện tranh, tôi

152
00:07:14,000 --> 00:07:16,880
sẽ chỉ mô tả những gì chúng ta đã thấy

153
00:07:16,880 --> 00:07:20,080
tới một họa sĩ và bảo họ vẽ cái đó

154
00:07:20,080 --> 00:07:23,840
thứ. Trong giới chuyên môn,

155
00:07:23,840 --> 00:07:27,720
bạn phải gợi nhiều hơn.

156
00:07:31,919 --> 00:07:34,720
Khi bạn viết mô tả, ừm,

157
00:07:34,720 --> 00:07:38,160
điều quan trọng nhất là tìm ra

158
00:07:38,160 --> 00:07:41,680
một cái gì đó. Tìm một điều đó là

159
00:07:41,680 --> 00:07:44,160
đáng nhớ, một điều quan trọng,

160
00:07:44,160 --> 00:07:46,960
một điều khác biệt.

161
00:07:46,960 --> 00:07:51,440
Và sau đó hãy nhìn vào đó bằng giác quan. Nó

162
00:07:51,440 --> 00:07:54,960
có thể được chạm vào. Nó có thể có mùi. Mùi là

163
00:07:54,960 --> 00:07:59,759
thường bị bỏ qua trong văn bản và mùi trong

164
00:07:59,759 --> 00:08:04,160
thế giới thực là tiềm thức, cuộn tròn,

165
00:08:04,160 --> 00:08:07,199
gợi và rất rất có khả năng lấy

166
00:08:07,199 --> 00:08:09,919
bạn đến những nơi rất xa lạ. Nó có thể

167
00:08:09,919 --> 00:08:16,000
hương vị, nó có thể được chạm vào. Bạn bạn cần phải

168
00:08:16,000 --> 00:08:19,680
gọi bất cứ điều gì sẽ xảy ra

169
00:08:19,680 --> 00:08:22,160
mạnh nhất. Và đó không chỉ là cách

170
00:08:22,160 --> 00:08:25,120
cái gì đó trông có vẻ Có vẻ như có gì đó

171
00:08:25,120 --> 00:08:27,919
luôn luôn nó luôn hữu ích. Nó luôn luôn

172
00:08:27,919 --> 00:08:32,560
quan trọng. Ừm nhưng đôi khi cảm giác thế nào

173
00:08:32,560 --> 00:08:35,200
có thể mạnh mẽ hơn rất nhiều.

174
00:08:35,200 --> 00:08:37,599
Ở Coraline,

175
00:08:37,599 --> 00:08:39,599
Tôi có Coraline

176
00:08:39,599 --> 00:08:43,599
đi qua một đường hầm, một kiểu kỳ lạ

177
00:08:43,599 --> 00:08:49,920
đường hầm nhỏ để đi từ thế giới đó

178
00:08:49,920 --> 00:08:52,640
cô ấy đã quen rồi. Cô ấy đã mở một cánh cửa

179
00:08:52,640 --> 00:08:55,680
thường mở ra một bức tường gạch và bây giờ

180
00:08:55,680 --> 00:08:58,720
nó không. Có một đoạn văn.

181
00:08:58,720 --> 00:09:00,240
Và

182
00:09:00,240 --> 00:09:03,560
hãy xem nào.

183
00:09:04,000 --> 00:09:06,880
Đây là một chút về Coraline.

184
00:09:06,880 --> 00:09:08,640
Coraline quay lưng lại với cánh cửa và

185
00:09:08,640 --> 00:09:11,360
bắt đầu chạy nhanh nhất có thể

186
00:09:11,360 --> 00:09:13,839
qua hành lang tối tăm, chạy theo cô ấy

187
00:09:13,839 --> 00:09:15,920
đưa tay dọc theo bức tường để chắc chắn rằng cô ấy

188
00:09:15,920 --> 00:09:18,399
không va vào bất cứ thứ gì hoặc bị rẽ

189
00:09:18,399 --> 00:09:21,440
xung quanh trong bóng tối. Đó là một khó khăn

190
00:09:21,440 --> 00:09:23,839
chạy, và đối với cô ấy dường như nó đã đi

191
00:09:23,839 --> 00:09:26,000
trên một khoảng cách dài hơn bất cứ điều gì

192
00:09:26,000 --> 00:09:28,160
có thể đi được. Bức tường mà cô ấy từng là

193
00:09:28,160 --> 00:09:31,600
bây giờ chạm vào cảm thấy ấm áp và mềm mại, và

194
00:09:31,600 --> 00:09:33,839
cô nhận ra cảm giác như thể nó là

195
00:09:33,839 --> 00:09:38,640
được bao phủ bởi một lớp lông tơ mịn. Nó di chuyển như

196
00:09:38,640 --> 00:09:40,880
nếu nó đang thở. Cô ấy giật

197
00:09:40,880 --> 00:09:44,399
cô bỏ tay ra khỏi nó. Gió gào thét trong

198
00:09:44,399 --> 00:09:46,160
bóng tối.

199
00:09:46,160 --> 00:09:47,760
Cô sợ mình sẽ va phải

200
00:09:47,760 --> 00:09:49,600
gì đó, và cô ấy đưa tay ra

201
00:09:49,600 --> 00:09:52,160
bức tường một lần nữa. Lần này cô ấy làm gì

202
00:09:52,160 --> 00:09:55,200
chạm vào thì thấy nóng và ẩm ướt như thể cô ấy đã

203
00:09:55,200 --> 00:09:57,519
đặt tay cô ấy vào miệng ai đó và cô ấy

204
00:09:57,519 --> 00:10:00,800
kéo nó lại bằng một con cá voi nhỏ.

205
00:10:00,800 --> 00:10:03,920
Và đó là khoảnh khắc mà sự chạm vào

206
00:10:03,920 --> 00:10:06,399
đột nhiên trở thành ý nghĩa duy nhất rằng

207
00:10:06,399 --> 00:10:09,920
vấn đề. Và một khoảnh khắc như thế nơi

208
00:10:09,920 --> 00:10:12,720
bạn đang chạm vào thứ gì đó ấm và ướt

209
00:10:12,720 --> 00:10:16,760
ừm là thứ của những cơn ác mộng.
